Mẹ gặp được bố tôi là nhờ một người bạn mai mối. Ngày ấy, mẹ tôi thi không đậu đại học sư phạm nên đành ở nhà. Bố tôi vừa từ quân ngũ trở về. Thời gian trôi qua, mẹ và bố đã cảm mến nhau. Nhưng tình yêu của bố mẹ đã bị ông bà ngoại tôi (đều là công chức nhà nước) phản đối kịch liệt chỉ vì bố tôi đã từng có một đời vợ (được gia đình sắp đặt nhưng cũng đã li hôn) và có một con riêng. Mẹ rất đau khổ, tìm mọi cách để bảo vệ tình yêu. Mẹ đã cố gắng thuyết phục, van xin ông bà ngoại nhưng không được. Thậm chí, nếu không có sự can ngăn của mọi người, mẹ tôi đã trở thành một ni cô khi mẹ quyết xuống Hà Nam (quê ngoại) tìm đến một ngôi chùa định xuống tóc đi tu, bởi mẹ yêu bố.
Dường như ý chí sắt đá và sự quyết tâm của bố mẹ đã lay chuyển được ông bà ngoại chấp nhận tình yêu của con mình. Và rồi mẹ về nhà bố, thành vợ chồng, không có đám cưới, không có hoa, cũng chẳng có áo dài, áo cưới trắng mà những cô dâu vẫn thường diện trong ngày trọng đại nhất cuộc đời, bởi hai gia đình đều nghèo. Tài sản của bố mẹ khi ấy chỉ là một mảnh vườn nhỏ, một bộ bàn ghế cũ, hai cái nồi, một chiếc cặp lồng canh trong ngôi nhà lá cọ vách đất. Cuộc sống khó khăn, miếng ăn còn phải vất vả thì lấy đâu ra hoa và áo cưới cho mẹ. Thế nhưng mẹ vẫn hạnh phúc, dù biết trước mắt sẽ đầy những thử thách, lo toan bộn bề. Bởi mẹ yêu bố.
Mẹ là một người phụ nữ thông minh, sắc sảo. Cái nghèo không thể bó được “cái khôn” và sự chịu thương, chịu khó của mẹ. Mẹ đi chợ, bán rau nhà trồng, bán măng mẹ hái trên rừng để đổi lấy gạo, thức ăn mỗi ngày. Có lẽ đó là khoảng thời gian vất vả nhất của bố mẹ, nhưng mẹ vẫn luôn mỉm cười, mẹ vẫn luôn bên bố. Bởi mẹ yêu bố.
Tôi và em trai tôi ra đời trong thời nghèo đói ấy. Nghe lời bố kể, có những lúc khó khăn quá, thiếu gạo, nhường cơm cho bố, cho tôi, cho em Bi, mẹ phải ăn sắn. Có lúc mẹ bị say mà không nói cho bố biết để bố khỏi lo lắng. Đó là tình thương vô bờ và cả sự hy sinh cao cả của mẹ. Bởi mẹ yêu bố, yêu hai chị em tôi.
Sau này, khi có chút vốn, mẹ chuyển sang bán hàng sáo. Mẹ vẫn vất vả, nhưng kinh tế gia đình tôi bớt khó khăn hơn. Chúng tôi đều đậu đại học, mẹ tôi rất vui. Tôi biết, để nuôi hai chị em tôi ăn học, mẹ sẽ càng vất vả. Trán mẹ có thêm nếp nhăn, tóc mẹ thêm sợi bạc, đôi tay mẹ trở nên khô gầy, chỉ có tình yêu của mẹ không thay đổi. Tình yêu mẹ dành cho bố, cho chúng tôi, cho gia đình bé nhỏ chính là sức mạnh giúp mẹ vượt qua tất cả.
Hôm nay, hai mươi năm sau ngày kết hôn, mẹ được trở thành cô dâu của bố. Không còn trẻ như hồi về với bố, nhưng mẹ vẫn là cô dâu xinh đẹp nhất đối với ba bố con tôi. Trông mẹ thật rạng ngời. Mẹ đón bó hoa hồng đỏ thắm từ tay bố trong những giọt nước mắt ngỡ ngàng, hạnh phúc và đầy xúc động. Mẹ xứng đáng nhận lại tình yêu thương từ những người mẹ thương yêu nhất. Có lẽ, đây chính là giây phút có ý nghĩa nhất cuộc đời mẹ.